Thứ ba, ngày 09 tháng mười hai năm 2008

Vô thường

Faithful purple

Vô thường

(truyện ngắn)

I

Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên

(TCS)


Ngày ấy tôi gặp lại anh trong đám tang của người bạn. Anh ngồi trầm tư, thẫn thờ. Đó là 1 người bạn thân của anh. Tôi bị ấn tượng mạnh mẽ bởi ánh mắt và khuôn mặt ấy. Có lẽ bởi vì nó gợi cho tôi lại khuôn mặt của ba, khi mẹ tôi qua đời. Năm ấy tôi còn nhỏ lắm, còn giờ đây thì tôi đã lớn hơn nhiều. Tôi bước lại gần anh:

- Anh Phong, còn nhớ em ko?

Anh ngước lên nhìn, nở 1 nụ cười mặn chát:

- Lan phải không, bao nhiêu năm rồi mới gặp lại em.

Sau lễ tang chúng tôi đi uống nước. Cùng ngồi ôn lại kỉ niệm hồi bé, tôi và anh học cùng lớp vẽ trên cung thiếu nhi. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng chẳng bao giờ nhường nhịn tôi. Tôi vẫn nhớ, hồi ấy tôi ghét cay ghét đắng anh!

3 tháng sau, anh gọi điện rủ tôi lên thăm mộ bạn anh. Chiều nắng chói trải dài trên cánh đồng, anh ngồi bất động, im lìm, mắt nhìn vào tấm bia. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn khuôn mặt ấy. Tôi tự hỏi anh đang nghĩ gì.

Chiều tắt nắng, chúng tôi đi bộ dưới tán cây bồ đề trong ngôi đình làng. Anh chậm rãi kể về những kỉ niệm giữa anh và người bạn đã mất. Giọng anh thoảng bay trong tiếng gió lá xào xạc. Tôi cảm giác anh kể cho chính mình nghe, hơn là kể cho tôi. Muốn chia sẻ với anh một chút gì đó mà chẳng thể nói lên lời, tôi nắm tay anh thay lời nói.

Ngày …

Em nghĩ em đã yêu anh, bằng mối tình đầu thơ dại.

Ngày…

Em nói với anh rằng em yêu anh, và anh cười. Anh nghĩ gì?

Ngày…

Em hỏi anh có bao giờ nghĩ đến chuyện yêu em không, anh trả lời “có thể sẽ có 1 ngày nào đó, còn giờ thì không”. Em nói em sẽ đợi. Anh lại trầm tư.

Ngày…

Anh nói em đừng đợi nữa, vì có thể ngày đó sẽ không đến đâu. Em không hiểu trong đầu anh nghĩ gì. Em nói em sẽ vẫn đợi, và anh im lặng.

Ngày…

Em kể với anh ba em giới thiệu người yêu cho em. Anh hỏi sao em không cho họ cơ hội. Em nói không bao giờ. Anh im lặng.

Ngày…

Anh rất khác, em cảm thấy anh đang thay đổi. Anh vẫn vậy, em không bao giờ biết được anh đang nghĩ gì, và điều gì đang xảy ra quanh anh.

Ngày…

Anh nói em đừng đợi nữa, vì ngày đó sẽ ko đến đâu. (Em đã chờ đợi anh nói câu này từ rất lâu). Em hỏi anh có người yêu rồi à, anh nói không. Em hỏi tại sao. Anh không nói.

Anh rời khỏi cuộc sống của tôi, đột ngột như khi anh xuất hiện. Bởi vì anh là 1 cơn gió. Còn tôi là 1 cánh hoa. Gió cứ bay đi mãi, hoa nở rồi sẽ tàn, đều chỉ là phù du trong cuộc sống vô thường mà thôi.


(còn nữa)

Thứ ba, ngày 02 tháng mười hai năm 2008

Trời mây đen đen, có lẽ sắp mưa

天黑黑 - 孙燕姿
Tian hei hei - Sun Yan Zi

http://www.youtube.com/watch?v=pluDwQ-unYY

我的小时候
Khi tôi còn bé
吵闹任性的时侯
Cái thuở còn chơi đùa nghịch ngợm (nguyên văn: ầm ỹ cứng đầu)
我的外婆总会唱歌哄我
Bà ngoại thường hát cho tôi nghe
夏天的午后
Cứ mỗi buổi chiều hè
老老的歌安慰我
Bài hát của bà khiến tôi cảm thấy thật êm dịu
那首歌好像这样唱的
Bài hát ấy nghe như thế này

天黑黑欲落雨
Trời mây đen đen, có lẽ trời sắp mưa
天黑黑黑黑
Mây đen đen, đen đen

离开小时候
Khi tôi không còn bé nữa
有了自己的生活
Có cuộc sống riêng của mình
新鲜的歌新鲜的念头
Nghe những bài hát mới, có những suy nghĩ mới
任性和冲动无法控制的时候
Những khi tôi cảm thấy mình không tự chủ được bản thân
我忘记还有 这样的歌
Tôi đã quên mất mình vẫn còn (trong tim) 1 bài hát, bài hát như thế này

天黑黑欲落雨
Trời mây đen đen, có lẽ trời sắp mưa
天黑黑黑黑
Mây đen đen, đen đen

我爱上让我奋不顾身的一个人
Tôi yêu một người mà tôi có thể trao cả cuộc đời mình cho anh ý
我以为这就是我所追求的世界
Tôi tin rằng đó chính là cái thế giới mà tôi hằng theo đuổi
然而横冲直撞被误解被骗
Nhưng rồi tôi đã bị hiểu lầm, bị lừa dối
是否成人的世界背后总有残缺
Không lẽ thế giới của người lớn chỉ toàn những điều tệ hại
我走在每天必须面对的分岔路
Mỗi ngày trôi qua, tôi phải đối diện với những ngã rẽ trên đường đời
我怀念过去单纯美好的小幸福
Tôi nhớ biết bao những ngày tháng ấu thơ đẹp đẽ hạnh phúc của mình
爱总是让人哭让人觉得不满足
Tình yêu luôn khiến người ta phải khóc, khiến người ta không cảm thấy hài lòng
天空很大却看不清楚好孤独
Không gian bao la mà chẳng thể nhìn được rõ,
thật cô đơn biết bao.

天黑的时候我又想起那首歌
Mỗi khi bầu trời tối đen, tôi lai nhớ đến bài hát ấy
突然期待下起安静的雨
Và mong được thấy cơn mưa bình yên rơi xuống
原来外婆的道理早就唱给我听
Lời ngoại hát tôi nghe vọng lại, (như) dạy tôi 1 đạo lý
下起雨也要勇敢前进……
Cả trong cơn mưa, hãy dũng cảm tiến lên phía trước
我相信一切都会平息
Tôi tin rằng rồi mọi thứ sẽ bình yên
我现在好想回家去
Giờ đây, tôi chỉ muốn được trở về nhà

天黑黑欲落雨
Trời mây đen đen, có lẽ trời sắp mưa
天黑黑黑黑
Mây đen đen, đen đen

Thứ hai, ngày 01 tháng mười hai năm 2008

Làm thế nào để trở thành thiên tài




Nhân đọc bài này, mới nghĩ ra vài thứ tán nhảm:

http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2008/11/3BA08BF0/

Phần 1: lí thuyết


Với mỗi thứ để học, chúng ta có 1 cái đồ thị trình độ / thời gian như ở phía trên. Cái đồ thị này tớ tự nghĩ ra, vẽ bằng paint. Đề nghị không ai chê xấu

1. Bạn chưa tập bao giờ, bạn vẫn có thể biết 1 tí. Chẳng hạn gẩy đàn thì cứ cho tay vào mà khều, vẽ thì cứ lấy bút mà quẹt

2. Sau < 1000 giờ, bạn có khái niệm cụ thể cái mình đang học là cái gì. Chẳng hạn đàn thì ko phải là cứ khều cho nó kêu, mà nó còn phải kêu theo 1 thứ tự gì đấy mới dễ nghe, vẽ thì không phải là cứ bôi ra, mà cần bôi cho nó nhìn bắt mắt. Còn xét về trình thì thực ra bạn chả hơn lúc chưa học là mấy. Đáng tiếc là giai đoạn này người học hay ti toe nhất, chuyên đi doạ người khác.

3. Sau 5000 giờ, trình tiến bộ rõ rệt, cụ thể là = 2 lần lúc chưa tập gì! Giờ thì người có hiểu biết cũng đã có thể nhận xét: à thằng này cũng biết chơi đấy. Bản thân bạn thì bắt đầu hiểu được mình ở đâu, không còn dám ti toe nữa.

4. Sau 8000 giờ, bạn được coi là giỏi. Xếp vào hàng ngũ những người "được phép nhận xét người khác". Dưới mức này đi nhận xét lung tung coi chừng ăn đòn

5. Sau 10000 giờ, bạn là thiên tài

Câu hỏi đặt ra là vậy nó có ích gì cho bạn.

1. Bạn thích làm gì đó và bạn nghĩ là mình không có khả năng. Ví dụ, bạn thích chơi piano và bạn thấy tay mình cứng như que củi, hay bạn thích vẽ và tay bạn phẳng lì chả có hoa tay. Câu trả lời là bạn vẫn có thể làm được, sau 10000 giờ tập luyện thì củi cũng mọc hoa

2. Trong tất cả mọi việc, kiên nhẫn là chìa khoá của vấn đề. Đoạn đầu của đồ thị, cho đến trước 5000 giờ, mọi thứ tiến bộ rất chậm. Sau đó là 1 điểm uốn, đó là sự thay đôi về mặt nhận thức, bạn đột nhiên hiểu ra nhiều điều. Lại lấy ví dụ về chuyện tập đàn, lúc này bạn bắt đầu đánh bằng đầu chứ ko còn bằng tay. Sau đó mọi thứ lại tiến bộ tỉ lệ với thời gian tập, nhưng lúc này bạn sẽ tiến rất nhanh.

3. Tính toán: nếu mỗi ngày bạn tập 2 tiếng, để trở nên khá, bạn cần 2500 ngày. Nghĩa là khoảng 7 năm. Con số này có vẻ rất phù hợp với giai đoạn sơ cấp và trung cấp của trường nhạc / mỹ thuật. 3000 giờ tiếp theo cần khoảng 4 năm. Bạn có thể hỏi vậy tập 4 tiếng 1 ngày thì cần 3.5 năm? hay 8 tiếng thì chỉ cần 1 năm? Điều đó không hẳn sẽ đúng, vì mỗi tiếng tập luyện của bạn có hiệu quả khác nhau. Và nói chung 1 ngày bạn không nên tập cái gì quá 4 - 6 tiếng.

4. Bạn muốn học vẽ học nhảy học hát học đàn v..v.. nhưng không có nhiều thời gian rỗi? Tập luyện vào bất cứ lúc nào có thể, hãy nhảy khi bạn đang đi bộ đến trường, nhảy khi bạn đi ăn. Hãy hát khi bạn ngồi trên xe bus, khi bạn ở trong toilet. Hãy đánh đàn khi bạn ngồi trong phòng họp (tay để dưới gầm bàn và gõ gõ vào đùi, trước khi gõ nhớ kiểm tra kĩ để chắc chắn mình sẽ gõ lên đùi của mình).


Phần 2: thực hành (cái này trong nghiên cứu gọi là empirical study)


Có câu 1 nghề cho chín còn hơn 9 nghề. Xét ra cũng có cơ sở khoa học Các cụ nói là cấm có sai bao giờ.

Học ngoại ngữ: người ta nói mỗi ngày chỉ cần học 10 từ, 1 năm cũng được 2000 từ. Với những ngôi ngữ như tiếng Trung, ngữ pháp rất giống tiếng Việt, nếu bạn nắm được 2000 - 3000 từ bạn có thể giao tiếp khá ổn. Nghĩa là nếu học chăm chỉ trong 1 năm - 1 năm rưỡi, mỗi ngày bỏ ra 30' ôn lại từ cũ, 30' học 10 từ mới, bạn có thể dùng được tiếng Trung! Điều này hoàn toàn hợp lí vì mấy bạn tớ biết học GRE, học từ tiếng Anh, có khi chỉ trong có 2 3 tháng mà học hết cả vài nghìn từ , nghĩa là trâu bò gấp 7 8 lần con số ở trên. Bạn hỏi: sao họ học quyết tâm đến thế được, câu trả lời là vì họ muốn được đi học ở Mĩ.

Bài học tiếp theo: dù học cái gì, cũng gắn cho nó 1 mục đích, 1 động lực thật cụ thể. Bạn sẽ có quyết tâm hướng đến nó hơn.

Học đàn: nhiều bạn nghĩ học đàn cần phải học từ bé. Điều này tớ không thấy có căn cứ lắm. Thực tế là nhiều người học đàn muộn nhưng tập luyện chăm chỉ còn tiến xa hơn những người học lâu năm. Hay lấy ví dụ là học nhảy, đa phần các bạn bắt đầu học nhảy sau khi 18 tuổi, xương vừa cứng vừa giòn, nhưng học được 1 thời gian người bạn nào cũng dẻo như kẹo kéo.

Điểm cuối cùng, đó vẫn là chuyện tớ đã nói ở trên, kiên nhẫn. Bạn nghĩ 2 3 năm, hay thậm chí 7 8 năm là lâu. Thật ngạc nhiên khi bạn có thể gián đoạn học hành và vèo 1 cái vài tháng đã trôi qua. Nhưng khi tập trung học thật đều thì 1 2 tuần sao mà lâu thế Nói chung nếu bạn có 1 mong ước mình sẽ học được cái gì đó, cầm kì thi hoạ gi gỉ gì gi, hãy bắt đầu ngay từ tối nay.