Vô thường
(truyện ngắn)
I
Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên
(TCS)
Ngày ấy tôi gặp lại anh trong đám tang của người bạn. Anh ngồi trầm tư, thẫn thờ. Đó là 1 người bạn thân của anh. Tôi bị ấn tượng mạnh mẽ bởi ánh mắt và khuôn mặt ấy. Có lẽ bởi vì nó gợi cho tôi lại khuôn mặt của ba, khi mẹ tôi qua đời. Năm ấy tôi còn nhỏ lắm, còn giờ đây thì tôi đã lớn hơn nhiều. Tôi bước lại gần anh:
- Anh Phong, còn nhớ em ko?
Anh ngước lên nhìn, nở 1 nụ cười mặn chát:
- Lan phải không, bao nhiêu năm rồi mới gặp lại em.
Sau lễ tang chúng tôi đi uống nước. Cùng ngồi ôn lại kỉ niệm hồi bé, tôi và anh học cùng lớp vẽ trên cung thiếu nhi. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng chẳng bao giờ nhường nhịn tôi. Tôi vẫn nhớ, hồi ấy tôi ghét cay ghét đắng anh!
3 tháng sau, anh gọi điện rủ tôi lên thăm mộ bạn anh. Chiều nắng chói trải dài trên cánh đồng, anh ngồi bất động, im lìm, mắt nhìn vào tấm bia. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn khuôn mặt ấy. Tôi tự hỏi anh đang nghĩ gì.
Chiều tắt nắng, chúng tôi đi bộ dưới tán cây bồ đề trong ngôi đình làng. Anh chậm rãi kể về những kỉ niệm giữa anh và người bạn đã mất. Giọng anh thoảng bay trong tiếng gió lá xào xạc. Tôi cảm giác anh kể cho chính mình nghe, hơn là kể cho tôi. Muốn chia sẻ với anh một chút gì đó mà chẳng thể nói lên lời, tôi nắm tay anh thay lời nói.
Ngày …
Em nghĩ em đã yêu anh, bằng mối tình đầu thơ dại.
Ngày…
Em nói với anh rằng em yêu anh, và anh cười. Anh nghĩ gì?
Ngày…
Em hỏi anh có bao giờ nghĩ đến chuyện yêu em không, anh trả lời “có thể sẽ có 1 ngày nào đó, còn giờ thì không”. Em nói em sẽ đợi. Anh lại trầm tư.
Ngày…
Anh nói em đừng đợi nữa, vì có thể ngày đó sẽ không đến đâu. Em không hiểu trong đầu anh nghĩ gì. Em nói em sẽ vẫn đợi, và anh im lặng.
Ngày…
Em kể với anh ba em giới thiệu người yêu cho em. Anh hỏi sao em không cho họ cơ hội. Em nói không bao giờ. Anh im lặng.
Ngày…
Anh rất khác, em cảm thấy anh đang thay đổi. Anh vẫn vậy, em không bao giờ biết được anh đang nghĩ gì, và điều gì đang xảy ra quanh anh.
Ngày…
Anh nói em đừng đợi nữa, vì ngày đó sẽ ko đến đâu. (Em đã chờ đợi anh nói câu này từ rất lâu). Em hỏi anh có người yêu rồi à, anh nói không. Em hỏi tại sao. Anh không nói.
Anh rời khỏi cuộc sống của tôi, đột ngột như khi anh xuất hiện. Bởi vì anh là 1 cơn gió. Còn tôi là 1 cánh hoa. Gió cứ bay đi mãi, hoa nở rồi sẽ tàn, đều chỉ là phù du trong cuộc sống vô thường mà thôi.
(còn nữa)

