Thứ tư, ngày 16 tháng chín năm 2009

Hoài niệm

Một người bạn thân nói với tôi: nghĩ nhiều về quá khứ là dấu hiệu của tuổi già
Tôi trả lời: vào những khoảnh khắc quan trọng của cuộc sống, nhìn lại những gì đã qua cũng là 1 điều tốt mà.

Nhưng quả thật thời gian trôi nhanh quá, có những chuyện tưởng như mới như hôm qua, nhìn lại đã 1, 2 năm rồi. Và không biết từ bao giờ, tôi có ước muốn mình có thể quay ngược lại thời gian, để có thể thay đổi được một vài điều đã qua. Cho dù có không thay đổi được, thì vẫn muốn được sống lại những tháng ngày xưa ấy, mặc dù cũng chẳng hiểu để làm gì.

Tôi ước gì cuộc sống tạm ngừng trôi
Nếu có thể, thời gian quay trở lại
Để được về nơi tháng ngày thơ dại
Đêm trăng hè nghe mẹ hát bên nôi

“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ”
Tà áo trắng bay theo hoa phượng đỏ
Để lại trong ai bao nỗi nhớ thương

Còn nhớ mãi một mùa hạ chia xa
Con ve dạo khúc nhạc buồn dang dở
Cánh hoa phượng vẫn hồn nhiên vô cớ
Tuổi còn đâu ngơ ngác học trò ơi

Bỗng nhận ra chẳng thể nào về được
Dù chỉ là trong khoảng khắc mà thôi
Dẫu biết vậy mà vẫn hằng mong ước
Chỉ một lần, để tôi tìm được tôi

Ta sẽ về trong một thoáng heo may
Để lướt trên những sân trường mùa hạ
Mỗi cánh hoa là một điều chưa nói
Đã rụng về thăm thẳm những miền xa

(2 câu đầu khổ 2 lấy từ "quê hương" của Giang Nam, khổ 3 và 5 lấy ý và câu từ "mùa xa trường" của Triệu Trần Đức)

Tặng sinh nhật Giang
16/09/2009

3 nhận xét:

  1. Thơ hay quá!
    Tuổi học trò với những kỉ niệm lung linh có lẽ không ai có thể quên...

    Trả lờiXóa
  2. Chẹp! Đây k phải là thơ bút tre mà cũng chẳng phải là thơ con cóc!. He he

    Trả lờiXóa