Thứ tư, ngày 13 tháng mười năm 2010

Tập thơ: tháng ngày thơ ấu (9)


Lại chuyện hồi cấp 1. Chắc tôi cũng từng viết đâu đó là hồi cấp 1 tôi học tới 2 lần lớp 1. Không phải bị đúp đâu, chỉ là cô giáo bảo học sớm không tốt cho sự phát triển của trẻ nên mẹ cho tôi học lại lớp 1 thôi. Hình như tôi cũng có viết thêm là hồi ấy mỗi ngày tôi được cô cho viết 1 bản kiểm điểm vì tội mất trật tự. Nhìn chung là học sinh cá biệt của lớp.

Nói thế thôi chứ hồi ấy bù lại tôi học chăm, và giỏi ra phết. Chả gì thì hồi lớp 1 (học lại) cũng thường đứng nhất lớp (chuyện, học lại mà lị). Tôi học toán khá tốt, chữ viết khá đẹp (cái này kể trong mấy bài chuyện cũ kể lại rồi, giờ chỉ điểm danh thôi). Về văn vẻ mà nói, thì lớp 3 đã thuộc mấy bài dài dài trong quyển thơ Tố Hữu, lớp 5 chuyển sang học Nhật kí trong tù.

Bài đầu tiên của Tố Hữu tôi thuộc là bài Bà má Hậu Giang, vì bài ý Nhật Minh thuộc trước, rồi đọc cho tôi nghe, tôi thấy hay nên học luôn. Bài thứ 2 là Việt Bắc, bài thứ 3 là Từ Cu Ba, bài này cũng có trích đoạn trong chương trình học thì phải. Quyển Nhật kí trong tù thì tôi học bài Học đánh cờ đầu tiên. Vì hồi ý ba mẹ chê tôi thiếu kiên nhẫn, không làm gì đến nơi đến chốn, nên cho tôi đi học cờ vua, và cũng hay lấy bài Học đánh cờ ra để răn dạy tôi (giống hồi xưa trẻ con học Tam tự kinh).

Giờ nói sang chuyện khác, hồi bé tôi thích Hà Nội mùa hè, vì được nghỉ học, và vì hoa phượng rất đẹp. Sau này tôi thích mùa thu hơn, kể từ hồi cấp 2 cấp 3, mỗi buổi chiều đi chạy bộ trong công viên Lê Nin cùng Triệu Đức, 1 ngày bỗng thấy tất cả các cây ngả sang sắc lá vàng, trời trong xanh mát mẻ, tâm hồn rất lâng lâng. Từ đấy chuyển sang thích mùa thu. Triệu Đức là bạn nối khố của tôi từ bé, nhà ngay cạnh nhà tôi, lớn lên cùng nhau. Hồi ý chắc cũng có cùng cảm xúc như tôi nên đã viết 1 bài hát có tựa đề "Có một mùa thu" rất hay, sau này sẽ giới thiệu cùng các bạn đọc.

Tôi chịu lạnh kém, nên không thích mùa đông. Ấn tượng lớn nhất của tôi về mùa đông là có năm tôi nằm co ro trong chăn, mẹ nói với ba bảo khổ thân con nó chịu lạnh kém quá. Sau này sang Sing không có mùa thu, không có mùa đông cũng buồn, cũng nhớ. Mấy năm gần đây tết về Hà Nội cũng chẳng thấy lạnh gì cả, toàn măc áo sơ mi đi chơi tết, đúng là do biến đổi khí hậu.

Về mùa xuân thì chẳng có kỉ niệm gì đặc biệt, chỉ thích những ngày tết, nhưng là ngày tết của hồi bé :) ngày tết của cả nhà quây quần gói bánh chưng, xào mứt bí, mứt khế, ngâm mứt táo, nạo mứt dừa... Ngày tết của đường phố Hà Nội vắng tanh, chỉ nghe lao xao tiếng pháo trong từng ngõ nhỏ. Tự nhiên nhớ đến bài "Quê hương tuổi thơ tôi" với
...
Ngày ấy đâu rồi, ngày ấy đâu rồi,
Cho tôi tìm lại, một ngày ấu thơ
Cho tôi tìm lại, cho tôi một ngày
...
Đúng là dạo này hoài cổ!

Lan man chuyện Hà Nội mới nhớ ra, hôm vừa rồi thấy bài này trên blog của Mai Phương


Nửa đầu của clip là bản thu của Hồng Nhung từ thời 198x, với đài tiếng nói Việt Nam. Bản đó được sử dụng làm nhạc hiệu của đài truyền hình Hà Nội những năm đầu. Mỗi khi nghe lên, tôi lại nhớ đến căn nhà nhỏ 14m2 với chiếc tivi JVC 14'' nhỏ xíu, cứ mỗi 6 giờ chiều tôi chạy ra bật lên để nghe bài hát này. Sau đó là xập xình "chắc bụp chắc chắc bụp" nhạc quay xố số kiến thiết thủ đô, hồi ý hay hát là "chắc trượt chắc chắc trượt".

Nhiều năm sau này tôi cất công đi tìm lại bản thu này nhưng không tìm thấy ở bất cứ chỗ nào, nhờ cả bạn bên đài truyền hình tìm hộ, nhưng không thấy. Tự nhiên bây giờ lại thấy. Cảm ơn MPhuong. Bản đó có 2 đoạn nhạc hòa âm vô cùng hay.

Bài thơ của ngày hôm nay có tựa đề là "Tin vui mùa hè", cái chữ NH màu xanh trong bản scan, là của từ "Những" trong bài "Những nỗi mong chờ thư ba", phần giấy đó của trang thơ bị mối ăn mất rồi.
Tin vui mùa hè

Tiếng ve ve
Đón mùa hè
Hoa phượng đỏ

Sổ liên lạc
Cô khen con
Học chăm ngoan

Nhưng đọc bài
Chưa diễn cảm

Mẹ bảo con
Mất trật tự

Cứ mỗi tối
Con học đều

Chữ đẹp hơn
Toán giỏi hơn

Ngày Ba về
Bao thành tích
Con dâng Ba

Là kết quả
Của cả nhà
Bao ngày tháng

Tiếng ve ve
Báo mùa hè
Hoa phượng đỏ

Trên đường phố
Bóng cây xanh
Nắng rung rinh

Hè 1988

Thứ ba, ngày 12 tháng mười năm 2010

Tập thơ: tháng ngày thơ ấu (8)



Dạo này tôi lười viết kinh khủng :D

Tôi có 1 cậu bạn cấp 2, tên là Thành Nam, lên cấp 3 cậu ý đi Singapore học. Chúng tôi trao đổi bằng thư tay, thư bạn viết trên giấy viết thư của Sing màu xanh, trông rất xịn, còn thư tôi gửi lại thì bằng giấy kẻ ô li xé ra từ quyển vở. Tôi vẫn còn giữ tất cả những thư của hồi ý. Vẫn nhớ cái cảm giác chờ đợi thư, và khi nhận được thường tôi đọc ngay, trả lời ngay, rồi lại gửi đi ngay. Thế mà cũng phải 2 3 tháng mới có 1 bức. Còn nhớ hồi ý, năm 1999-2000, thư tay từ Hà Nội sang Sing mất 3 tuần.

Quay lại 1 chút, hồi tôi học cấp 2, lớp 8 thì phải, có viết thư tay qua lại với 1 bạn trong lớp, Viết qua lại cũng được 2 năm. Cũng là kỉ niệm đẹp. Rồi hồi đấy còn thỉnh thoảng nhân được thư gửi của bạn ở lớp khác (mới lớn mà, xấu hổ lắm, ngại nói chuyện trực tiếp, nhỡ các bạn trêu). Giờ thì các bạn lấy chồng đẻ con hết rồi.

Sau này thì người ta chuyển sang viết email. Hồi tôi học đại học, cậu bạn thân 2 3 ngày lại viết email tình cảm cho 1 bạn gái ở nhà, được 1 thời gian thì "tỉnh tò", đươc bạn kia nhận lời, thế là sướng điên. Rồi hết thời của email, các bạn chuyển sang chat cho nó nhanh gọn. Giờ thì các bạn chuyển sang facebook cho nó hợp thời, lại public nữa, ai ai cũng thấy :)

Cá nhân tôi thì thấy chat chit, facebook chả phải là phương tiện truyền đạt tốt. Vì người gõ nhanh quá, gõ vội quá, gõ xong enter ngay, nên chẳng nghĩ được kĩ. Người ta cũng gõ nhiều quá nữa, nên cuối cùng chả có gì đọng lại cả. Chưa kể nói vội quá thể nào cũng nói ra mấy câu không nên nói. Email thì tiện, lại thân thiện với môi trường, nhưng chẳng truyền tải được gì nhiều, ngoài cái ngữ nghĩa của những con chữ.

Các bạn không còn có dịp cầm những bức thư, nhìn nét chữ nhảy múa, có thể cảm nhận được người viết khi đưa bút vẽ ra những con chữ ấy họ đang vui hay đang buồn. Nói quá lên thì có khi đọc thư tình, thấy cuối trang giấy có dòng chữ bị nhòe bởi 1 giọt nước mắt, ý nghĩa còn hơn tất cả những gì được viết trong thư. Nói vậy thôi chứ tôi cũng chưa bao giờ nhận được thư có giọt nước mắt cả.

Lá thư tôi viết dài nhất chắc là bức thư cho bạn gái trước ngày đi Sing, viết tầm mấy chục trang gì đó. Chắc giờ cô ý không còn giữ nữa rồi, để tối về hỏi lại vợ :-w

Lan man 1 chút, giờ quay lại chuyện hồi bé. Các bạn thấy hồi 1999, máy bay bay như ngựa mà thư còn mất 3 tuần mới sang đến Sing, thì cách đấy 15 năm, thư mất bao lâu để sang đến Angeri xa xôi. Mà có khi thất lạc là bình thường. Thế mà ba mẹ vẫn chăm chỉ viết, 1 2 tuần viết 1 lá, không cần đợi những bức thư trả lời đến đã lại gửi đi. Có lẽ những bức thư đó là nguồn động viên lớn nhất để cả gia đình vượt qua những tháng ngày xa cách. Mỗi lần thư về, ba đều viết cho tôi vài dòng ở cuối thư. 5 tuổi tôi biết đọc biết viết, hay được mẹ cho viết ké vài câu gửi cho ba. Chắc ba vui lắm.

Lại có những năm có bão lũ động đất gì đó, hay bệnh dịch diễn ra ở bên đấy, mẹ lại ngồi lo lắng mong thư ba về, nhưng lẽ dĩ nhiên thư có đến sớm cũng phải sau đó 2 3 tháng. Thế là cả 1 thời gian dài mẹ cơm ăn không ngon, đêm ngủ không yên giấc.

Sau này khi tôi lớn lên, bọc thư ba gửi về cho mẹ vẫn nằm trên giá sách, tôi lôi chúng xuống, xé tem ra, và cho vào 1 quyển đem đến lớp khoe, những con tem Angeri có những dòng chữ ả rập ngoằn nghèo, chỉ có 2 màu, trắng và xanh lá cây hoặc nâu hay da cam, đen, hình thì mờ mịt, nhưng tôi vẫn mê mẩn.

Những nỗi mong chờ thư ba

Nghe tiếng xe
Con biết mẹ về
Nét mặt mẹ buồn lặng lẽ
Con hỏi: thư ba? - Mẹ chẳng nói gì!

Hai mẹ con cơm chẳng muốn ăn
Mẹ ít nói hơn, làm việc âm thầm
Dạo này sao con hay bị mắng
Có lẽ vì con chưa ngoan chăm

Bà lại xuống thăm hỏi thư Ba
Mái tóc bạc rung, mắt dõi xa
Bà ngồi trầm mặc như dấu hỏi
Cả không gian dồn nén một nhà

Đêm khuya con chập chờn mơ ngủ
Bên con, mẹ vẫn cựa mình
Con mèo sột soạt àần chân tủ
Ngày mai ơi, sao chẳng đến nhanh?

Ôi, chiếc phong bì nhỏ, viền đỏ xanh
Hôm nay sao bống hóa thành nhớ mong?

Chưa vào cửa mẹ đã reo lên
- Hôm nay ba lá thư cùng đến
Như một triền sông ứ nghẹn
Ai khơi dòng chảy xuôi

Vắng thư cơm chẳng ai ăn
Thư về, cũng chẳng ai ăn được
Mẹ ngồi bên giường đọc suốt
Giở từng trang, từng trang
Nét mặt sáng như gương
Và gọi con dịu dàng âu yếm

Ôi thư Ba bao nhiêu là chuyện
Những chữ Ba lăn tăn
Con còn phải đánh vần
Không đọc hết ngay được, con bắt mẹ kể

Sao thư đi máy bay mà lâu thế
Biết bao ngày phải mong chờ
Chắc đường bay lắm mây mưa
Hôm nay tạnh ráo, trời vừa nắng lên
Ngoài kia ríu rít tiếng chim...


1988